Miễn phí vận chuyển bán kính 3km đơn < 5TR
Hotline: 0968718186
Nội thất Tuệ Phát

Top 10 Truyện ngắn 20/11 về thầy cô viết báo tường hay nhất

admindev Đời sống 25 - 08 - 2022
2.2/5 - (18 bình chọn)

Lại sắp tới ngày nhà giáo Việt Nam 20/11, trường bạn đã chuẩn bị cho hoạt động gì chưa? Trong dịp này, viết báo tường là hoạt động không thể thiếu. Lớp bạn đã chuẩn bị những gì cho bài viết báo chưa sắp tới? Bạn đang muốn tìm các truyện ngắn 20/11 cho nội dung bài báo tường sắp tới? Vậy hãy cùng Nội thất Tuệ Phát tìm hiểu các truyện ngắn thật ý nghĩa và hài hước ở bài viết dưới đây nhé. 

Mục lục

Ý nghĩa truyện ngắn 20/11 viết báo tường

Viết báo tường là một trong những hoạt động không thể thiếu trong ngày nhà giáo Việt Nam 20/11. Đây là hoạt động tập thể có nhiều ý nghĩa. Các giáo viên và học sinh sẽ có cơ hội thư giãn sau các giờ học căng thẳng. Đặc biệt nhân dịp này, các em học sinh có cơ hội để phát huy được sự sáng tạo và các ý tưởng thú vị. Hơn hết, qua hoạt động làm báo tường có thể giúp các em học sinh trong lớp thêm đoàn kết. Đặc biệt giữa giáo viên với học sinh cũng gắn kết với nhau hơn.

Nội dung của một bài báo tường gồm các bài xã luận, thơ, truyện ngụ ngôn và tất nhiên là không thể thiếu truyện ngắn 20/11. Tất cả góp phần làm cho nội dung của tờ báo tường trở nên phong phú, đặc sắc hơn. 

Truyện ngắn 20/11 đăng báo tường rất đa dạng. Đó có thể là truyện ngắn báo tường, truyện ngắn 100 chữ về thầy cô 20/11,… Nội dung của truyện đều mang tới các thông điệp ý nghĩa sâu sắc về đạo đức, về giáo dục. 

truyện ngắn 20/11

Truyện ngắn là nội dung không thể thiếu khi viết báo tường

=>>> Tham khảo ngay: #1 Top Lời tri ân, bài viết tri ân thầy cô 20/11 ngắn gọn hay nhất

Truyện ngắn 20/11 về thầy cô viết báo tường

Truyện số 1. Có một người thầy dạy tôi như thế

Trò yêu Thầy bởi những bài học mà Thầy đã truyền tải trong mỗi giờ học. Qua những áng văn, những vần thơ, thầy đã cho trò biết hiểu đời, hiểu người, hiểu chính mình và biết sống đẹp hơn. Giọng Thầy ấm áp, nồng đượm, cách giảng bài rất duyên của thầy đã khiến mỗi giờ văn bỗng trở nên thú vị hơn. Tất cả các trò dường như bị lôi cuốn, hút mình vào bể kiến thức vô tận của Thầy. Trò thực sự ngưỡng mộ Thầy và mong sao mình có thể lĩnh hội, tiếp nhận hết những gì mà Thầy đã truyền đạt.

Trò yêu Thầy bởi những tính cách rất đặc biệt của Thầy. Các bạn ai cũng bảo: “Thầy mình rất thích khoe”. Thầy khoe nhiều lắm, nhưng trò nhớ nhất là thầy hay khoe về những chị học trò cũ của Thầy vừa xinh, vừa giỏi, lại rất thành đạt. Ban đầu trò luôn khó chịu và thấy sao Thầy kiêu thế. Rồi trò chợt nhận ra, trong lời khoe đó ẩn chứa biết bao niềm vui, niềm tự hào về những thành quả mà Thầy đã vun đắp. Và trò biết rằng, Thầy muốn chính lời khoe đó sẽ trở thành nguồn động lực thôi thúc các trò cố gắng.

Trò yêu thầy bởi vóc dáng mang đầy chất nghệ sĩ của Thầy. Các chị khóa trước của thầy vẫn bảo Thầy rất có duyên, trò cũng thấy thế. Đến bây giờ trò vẫn không quên được ngày đầu tiên thầy bước vào lớp với mái tóc hơi dài, trên đầu đội một chiếc mũ nồi, trông thầy thật nghệ sĩ. Và cả cặp kính thầy vẫn thường mang theo nữa. Trò thích được nhìn Thầy đeo cặp kích đó ngồi đọc sách, ánh mắt của thầy xa xăm và đăm chiêu đến khó tả. Có lẽ hình ảnh ấy của Thầy sẽ mãi đậm in và tươi nguyên trong ký ức của trò.

Truyện số 2: Ông giáo và tách cafe

Một nhóm sinh viên giờ đã thành đạt trong công việc cùng nhau về thăm thầy giáo cũ. Cuộc nói chuyện nhanh chóng được chuyển sang những vấn đề trong cuộc sống và công việc…

Muốn mời những học trò cũ uống cà phê, ông giáo vào bếp và quay lại với rất nhiều cà phê đựng trong những chiếc cốc khác nhau: cái bằng sứ, cái bằng nhựa, cái bằng thuỷ tinh, cái bằng pha lê, một số trông rất đơn giản, số khác lại có vẻ đắt tiền, vài cái được chế tác rất tinh xảo…

Khi tất cả mọi người đều đã cầm cốc cà phê trong tay, ông giáo nhẹ nhàng lên tiếng: “Không biết các trò có chú ý không, nhưng những chiếc cốc trông đẹp đẽ, đắt tiền luôn được lựa chọn trước, để lại những cái trông đơn giản và rẻ tiền.

Mặc dù rất đơn giản và dễ hiểu khi các trò muốn điều tốt đẹp nhất cho bản thân nhưng đó cũng là nguồn gốc, nguyên nhân của mọi vấn đề căng thẳng của các trò.

Một điều chắc chắn rằng cái cốc không phải là thứ quyết định chất lượng của cà phê đựng bên trong. Một số trường hợp, nó chỉ đơn giản là cái vỏ đắt tiền hơn và một số khác thậm chí che giấu cái mà nó đang chứa đựng.

Điều các trò thực sự muốn là cà phê chứ không phải cái cốc, nhưng các trò vẫn có ý thức lựa chọn cái cốc tốt nhất. Sau đó các trò mới để mắt đến những cái cốc khác.

Cũng như vậy, cuộc sống của chúng ta là cà phê, công việc, tiền bạc và vị trí xã hội là những cái cốc. Chúng chẳng qua chỉ bao bọc lấy cuộc sống. Và loại cốc mà trò có không làm nên cũng như không thay đổi cuộc đời mà trò đang sống…”.

Đôi khi, chúng ta chỉ quan tâm đến cốc mà quên thưởng thức thứ cà phê ông trời đã ban tặng cho chúng ta. Người hạnh phúc nhất không phải là người có những thứ tốt nhất mà là người biết biến những thứ mình đang có thành thứ tốt nhất.

Truyện ngắn 20/11 hay nhất

Các truyện ngắn được đưa vào báo tường

Truyện số 3. Người thầy và những tờ tiền cũ

900.000 đồng, nó cứ mân mê những đồng 10.000 đã cũ mà thèm một góc không có ai để khóc. Cuối cùng nó cũng đậu đại học. Người đầu tiên nó muốn thông báo tin quan trọng ấy không phải là ba hay mẹ nó mà là người thầy kính yêu của nó…

Nhà nó nghèo, lại đông anh em, quê nó cũng nghèo nên từ lâu chẳng có mấy ai dám nghĩ đến chuyện cho con vào đại học. Ba mẹ nó cũng vậy, phần vì quá nghèo, phần là vì nghĩ đến điều kiện của con mình “làm sao mà chọi với người ta”. Thầy là người duy nhất ủng hộ nó, cho nó niềm tin rằng “mình có thể”. Vui mừng chẳng được bao lâu, bao nhiêu lo lắng tràn về vây lấy nó…

Năm năm trời, hàng trăm thứ tiền như bầy ong vo ve trong đầu nó. Rồi thầy đến mang cho nó một lô sách, vở mà nó đoán là những bài học “nhân-lễ-nghĩa” của thầy, dúi vào tay nó một gói nhỏ mà thầy bảo là “bí kíp” rồi dặn chỉ lúc nào khó khăn nhất mới được mở ra. Nó đã không “cảnh giác” thừa. Gói “bí kíp” mà lúc nhận từ tay thầy nó đã ngờ ngợ là một xấp những tờ tiền 10.000đ bọc trong hai lớp nilon cũ kỹ, những tờ tiền được vuốt phẳng phiu phần nhiều đã nhàu nát mà nó tin rằng thầy đã để dành từ lâu lắm! 900.000 đồng, nó cứ mân mê những đồng 10.000 đã cũ mà thèm một góc không có ai để khóc.

Đã hai năm kể từ cái ngày thầy lặn lội lên Sài Gòn thăm nó, dúi vào tay nó những đồng 10.000 nhọc nhằn rồi lại vội vã trở về. Sau đó thầy chuyển công tác. Hai năm, thỉnh thoảng nó vẫn nhận được những đồng 10.000 của thầy (lạ thay, lại vào những lúc tưởng chừng như nó bế tắc nhất!)… Hai năm, nó vẫn chưa một lần về thăm thầy. Trưa, mới đi học về, mẹ điện lên báo: “Thầy H. mất rồi!”. Nó chỉ lắp bắp hỏi được ba chữ: “Sao thầy mất?”, rồi sụp xuống khi mẹ cũng nghèn nghẹn ở đầu dây bên kia: “Thầy bệnh lâu rồi mà không ai biết.

Ngày đưa thầy vào viện, bác sĩ chụp hình mới biết thầy đã hư hết lục phủ ngũ tạng rồi, chưa ai kịp đi thăm thì thầy đã…”. Nó bỏ hết mọi sự leo lên xe đò. Trong cái nóng ban trưa hầm hập với cơn say xe mệt mỏi, nó thấy thầy hiền hậu đến bên nó, dúi vào đôi tay nóng hổi của nó những tờ 10.000 đồng lấp lánh…

Đến bây giờ nó mới để ý thấy thầy đã xanh xao lắm, bàn tay tài hoa khéo léo ngày xưa đã gân guốc lên nhiều lắm… Nó chợt tỉnh, nước mắt lại lăn dài trên má, trái tim nó gào lên nức nở: “Thầy ơi… sao không đợi con về…!?”. Vì nó cứ đinh ninh: nếu đổi những đồng 10.000 kia thành thuốc, thầy sẽ sống cho đến khi nó kịp trở về.

=>>> Tham khảo ngay: Cách Vẽ tranh 20/11 đơn giản đẹp nhất ôm trọn 10 điểm

Truyện số 4. Dù thầy không phải là cha.

Hồi đó tôi chỉ là cậu bé 6 tuổi sống cùng cha mẹ ở Los Angeles. Cha tôi là thầy giáo, ông dạy môn văn tại một trường trung học.

Một buổi chiều cha trở về, mặt đầy phiền muộn. Ngồi vào bàn ăn ông chẳng nói lấy một câu, mẹ lựa lời hỏi: “Ở trường xảy ra chuyện à?”. Trầm ngâm một lúc, ông khẽ trả lời: “Cậu David ở lớp anh bị bắt vì mang cocain vào trường… Trước kia nó là một đứa ngoan, tại sao nay lại đổ đốn như vậy…”.

Ghen tị vì bị người khác chia sẻ tình cảm nên tôi đã thốt ra một câu mà bây giờ nhớ lại tôi vẫn còn hổ thẹn: “Anh ấy đâu phải là con của bố mà bố rầu rĩ thế?”. Ông quay sang nhìn tôi, ánh mắt thật nghiêm khắc: “Con không được nói như vậy… Bố thấy bất lực vì không làm tốt vai trò của mình, những điều tốt lành từ chữ nghĩa văn chương bố truyền thụ cho học sinh đã không có tác dụng…”.

Rồi giọng ông trầm xuống như tự nói với bản thân: “David không còn mẹ, bố nó làm việc ở nước ngoài nên thỉnh thoảng mới ghé thăm con, nó thiếu tình thương… Năm nay là năm học cuối, không ai bảo lãnh, nó nguy mất…”. Sáng hôm sau, khi tôi thức dậy ông đã đi rồi. Mẹ bảo: “Bố đến đồn cảnh sát’’

Truyện ngắn 20/11 ý nghĩa

Thầy cô – người cha, người mẹ thứ 2 của chúng ta

Truyện ngắn 100 chữ về thầy cô 20/11 hài hước nhất

Truyện số 1. Thời Facebook

Hai thầy trò ngồi nói chuyện với nhau.

– Em làm bài tập chưa Tí?

– Dạ em đã làm và post lên Facebook rồi, em đã tag thầy rồi đấy. Thầy vào xem nhớ like và comment cho em nhé.

– Tốt lắm. Thầy cũng vừa post bảng điểm của em lên Facebook, cũng đã tag mẹ em rồi. Em nhớ nhắn mẹ xem xong like và comment cho thầy nhé.

Truyện số 2. Bài văn tủ

Cô giáo cho học trò tả về con vật mình thích thú nhất. Cu Bin 7 tuổi về bắt 1 con rận nghiên cứu và tả rất cụ thể, hẳn nhiên là cô giáo ko ưng ý và bắt cậu làm lại bài văn là hãy tả con chó nhà em.

Cu Bin làm bài văn như sau: “Nhà em có 1 con chó, con chó có nhiều lông, đã nhiều lông thì ắt phải có rận, sau đây em xin tả con rận: …”, rồi cậu lại mở đầu tả con rận.

Cô giáo đọc bài văn, rất bực mình, liền bắt cu Bin làm lại lần nữa, lần này là tả con cá.

Hôm sau cu Bin nộp bài như sau: “Nhà em có 1 con cá, con cá sống dưới nước nên nó có nhiều vảy. Nếu nó sống trên cạn chắc hẳn nó sẽ có nhiều lông, đã nhiều lông thì phải có rận. Sau đây em xin tả con rận:….”.

Truyện số 3. Thầy giáo pro

Thầy giáo bước vào lớp. Quần áo xộc xệch. Mặt hằm hằm. Cả lớp lo âu. Vào cửa lớp, thầy rút chiếc dép phải ném bay vù xuống góc trái cuối lớp.

Cả lớp sợ. Thầy rút tiếp chiếc dép trái ra ném. Dép bay vèo xuống góc phải của lớp.

Cả lớp run. Tiến lại gần bảng, thầy hỏi:

– Thế nào? Các cô, các cậu có sợ ko, hả?

– Cả lớp đồng thanh: Thưa thầy… sợ, sợ lắm ạ!

– Thế vẫn chưa sợ bằng đại chiến toàn cầu lần thứ 2. Các em lấy bút, vở ra học bài mới: “Đại chiến Thế Giới lần thứ 2”.

truyện ngắn 20/11 hài hước

Cùng giải trí với các truyện 20/11 hài hước

Truyện số 4. Biết Vẽ Thế Nào?

Để hiểu học trò hơn, cô giáo bảo học sinh vẽ vào một tờ giấy mơ ước mai sau của mình. Khi cô xem, có em vẽ hình máy bay tỏ ý muốn làm phi công. Có em thì vẽ ống nghe muốn làm bác sĩ… Riêng một em gái để tờ giấy trắng nguyên, cô hỏi:

– Chẳng lẽ lớn lên em không muốn làm gì cả sao?

Em bé băn khoăn đáp:

– Lớn lên em sẽ lấy chồng, nhưng chẳng biết nó hình gì?

Trên đây là những truyện ngắn 20/11 hay nhất được Nội thất Tuệ Phát sưu tầm. Nếu các câu chuyện ngắn xúc động về người thầy người cô sẽ khiến các độc giả không kìm được tiếng nấc nghẹn ngào. Thì các truyện ngắn hài hước giúp độc giả sưởi ấm trái tim, mang lại niềm vui cho người đọc. Sự hi sinh của thầy cô là vô cùng lớn lao “Công cha, nghĩa mẹ , ơn thầy”. Dù đi đâu, về đâu hãy nhớ người lái đò năm xưa đã chở ta với bao tri thức qua sông. 

Chia sẻ:
admindev

10

Năm kinh doanh

+999

Mặt hàng bàn, ghế, tủ, kệ,..

+60926

Đơn hàng được giao

5/5

Đánh giá từ khách hàng

Hình ảnh thi công thực tế của Tuệ Phát

Tin tức - Bài viết

Miễn phí vận chuyển trong bán kính 3km
Giao hàng ngay trong ngày
Giá sản phẩm không bao gồm 5-8% VAT
Bảo hành liên tục 6 tháng